Chuyện con Diệc

23/05/2009 - 12:00 AM

Có thơ rằng:
"Đừng nên khó tính ai ơi
Những người dễ dãi là người khôn ngoan
Được một mà mất cả ngàn
Thế là không khéo lo toan mất rồi
Như chuyện con Diệc ai ơi
Nghe rồi tự lấy làm bài học chung"

Diệc chân dài lại thêm cổ dài, dáng thanh tao kiêu kỳ, một bữa kia đi lò dò men sông bắt cá.

Nó đứng rình một lúc thì có mấy con cá chép bơi qua. Diệc chê chúng trông chẳng béo tốt ngon miệng gì cả, liền bỏ qua, không bắt. Một lát sau, lại mấy con cá măng kéo đến, Diệc vẫn chẳng màng. Diệc nghĩ bụng: chờ lát nữa mới có những con to hơn, ngon hơn, ta càng đói, ăn càng ngon miệng.

Lát sau, cơn đói kéo đến. Diệc lần mò xuống rệ sông. Nó nhìn xuống nước. Cá chép và cá măng đi đâu hết cả. Mấy con cá diếc nhỏ hơn xuất hiện. Diệc nghĩ bụng: Ta, Diệc đây, lại chịu ăn cá diếc sao? Và Diệc cho chúng đi qua, không thèm bắt.

Lại một lát nữa, bụng đói hơn, Diệc nhìn xuống nước xem có món gì ăn không. Bây giờ lại chỉ thấy mấy con cá lòng tong bé tí. Diệc nghĩ bụng: Ta, Diệc đây, lại chịu ăn cá lòng tong sao? Và Diệc cho chúng đi qua, không thèm bắt.

Cứ chẳng thèm, không thèm, cóc thèm mãi... Cuối cùng dưới sông không thấy con cá nào xuất hiện trước mắt Diệc nữa.

Bây giờ thì Diệc đã đói bụng quá rồi. Và nó thấy mình thật sung sướng bắt gặp một con sên.

Và nó nghĩ bụng: thôi chẳng nên cầu kỳ quá đáng! Ăn thế nào chẳng được, no bụng thì thôi mà!

Sưu tầm



Gửi bình luận của bạn (0)
Lưu ý: Để được bác sĩ trả lời các câu hỏi, độc giả vui lòng gửi vào mục hỏi đáp

 
 
 
Mã an toàn:
   =