Bạn đọc viết

Bài viết: Nhớ ơn thầy cô

Trong cuộc đời  mình, tôi đã được dạy dỗ bởi nhiều thầy cô,tôi biết ơn tất cả họ, thật lòng biết ơn,nhưng với tôi, biết ơn đơn thuần là biết ơn, còn kính và phục lại là vấn đề khác nữa!

Nếu được hỏi, tôi yêu quý và kính trọng ai nhất, tôi luôn có câu trả lời ngay lập tức, chính là Thầy, người có lẽ với tôi hơn một người thầy!

Lần đầu tiên thầy dạy tôi là năm lớp 9, chỉ là học thêm thôi, bởi thầy dạy cấp 3 còn tôi đang học cấp 2,nhưng với tôi ấn tượng về thầy mãi mãi sâu sắc và tinh khiết, thầy cho tôi biết định nghĩa thật sự của từ “thầy”, cái mà sau đó đến bây giờ, chưa một ai làm được!Nhóm tôi học bắt đầu khoảng 15 người rồi dần dần chỉ còn khoảng 5-7 người gì đó, hầu hết mọi người đều nói thầy dạy “cao siêu” quá, hoặc dạy khó hiểu quá,và có lẽ, nghiêm túc quá!

Buổi học đầu tiên, diễn ra trong căng thẳng và im lặng,tôi còn nhớ thầy rất ít cười, thậm chí không hề cười,thầy khiến chúng tôi ngột ngạt! Kiến thức thầy truyền thụ cũng không mấy xa vời với tôi, vì tôi đang học chuyên về môn thầy dạy, nhưng tôi vẫn cảm thấy xa vời và khó hiểu,nhưng tôi không biết vì sao mình đã cố gắng hiểu, một sự cố gắng vô thức, tôi đã cố gắng hiểu tất cả những gì thầy giảng, không phải vì tôi thích môn học đó, mà là vì thầy (tất cả lựa chọn sai lầm của tôi bắt đầu từ đó).
 
Những buổi tiếp theo, thầy tỏ ra thân thiện hơn,thầy bắt đầu cười, rất ít, nhưng thầy cười rất đẹp, tôi còn nhớ thầy đã cười thành tiếng khi tôi nói một từ gì đó phi lý, hình như là “ăn nước” thì phải!

Kiến thức của thầy rất sâu và rộng, học thầy là một niềm kích thích lạ lùng với tôi, tôi bắt đầu mong chờ những buổi học đó,mong chờ kiến thức, tôi là một đứa bướng bỉnh và kiêu căng một cách nực cười khi đó, tôi luôn thích dồn giáo viên vào con đường cùng bằng những câu hỏi mà tôi biết chắc câu trả lời, nhưng tôi vẫn hỏi, hầu hết họ đều hẹn về nhà xem lại và cho vào quên lãng, nhưng thầy là ngoại lệ đầu tiên và duy nhất, thầy sẽ trả lời “Thầy không biết”, hoặc sẽ giải đáp đúng hẹn với tôi. Có những buổi thầy ăn tiệc với đồng nghiệp đột xuất, mặc dù thầy đã say mèm, nhưng thầy vẫn tự chạy xe đến chỗ dạy chúng tôi để thông báo nghỉ, chưa một lần thầy nghĩ mà không có lý do, cũng chưa một lần thầy để chúng tôi đợi mà không xuất hiện, ở thầy tôi có một niềm tin sâu sắc, thầy rất ít khi làm tôi thất vọng hay đúng hơn, thầy là mẫu người giống với tưởng tượng của tôi nhất mà tôi từng gặp!

Thầy nghiêm khắc một cách chuẩn mực và dịu dàng, chưa một lần thầy la rầy hay to tiếng với chúng tôi, một số người nói thầy vô trách nhiệm, vì thầy không bao giờ quan tâm xem ai nghỉ học, không làm bài tập…nhưng tôi nghĩ đó là người có trách nhiệm nhất từng dạy tôi, bởi thầy hiểu,”Thầy chỉ có thể chỉ em đó là mặt trăng hay chân lý, nhưng em phải tự đi đến đấy, con đường đó là của em”.


Có một lần thầy làm tôi ân hận,hôm đó khi đang học và thấy thầy đang vui, tôi mới xin cho buổi kế tiếp nghỉ, vì Việt Nam đá với Thái Lan, chung kết Seagames 22 bóng đá nam thì phải, tôi nói một hồi với một tâm trạng phấn khích, thầy im lặng không nói gì, đợi khi tôi hỏi thầy có cho nghỉ không, thầy mới nói:”Giờ nào việc nấy, chuyện đó cuối giờ thầy sẽ trả lời”, thầy nói bằng một giọng rất bình thường, nhưng đó là điều lạnh lùng nhất thầy từng nói với tôi, thầy cho bọn tôi nghỉ buổi kế tiếp nhưng chuyện đó làm tôi tự dằn vặt mình một thời gian dài!

Rồi tôi thi HSG huyện, tỉnh, tôi đều rớt hết, ngỡ ngàng, sụp đổ, bao nhiêu tự tin đều rời bỏ tôi, thậm chí tôi không dám nhìn vào mắt thầy, tôi sợ nhìn thấy ở đó sự thất vọng, thầy đã hỏi tôi bằng một giọng bông đùa “Kết quả sao rồi?” với một nụ cười kỳ lạ,giống như cha tôi từng làm khi tôi buồn phiền một điều gì đó!Tôi nói “Con rớt rồi”,tôi cảm nhận rằng thầy muốn tôi nói ra điều đó, giống như một sự thú nhận với chính mình, hơn là một câu trả lời cho thầy!Tôi thi vào lớp chuyên môn thầy dạy, ở trường chuyên tỉnh, nơi tôi biết không có thầy, rồi tôi đậu, cơn ác mộng thật sự mới bắt đầu!

Tôi bắt đầu mất khả năng hiểu với chính môn chuyên của mình, điều gì đến sẽ đến, tôi từ bỏ nó vào năm 11 khi tôi rớt khỏi đội tuyển của trường, chẳng có gì hối tiếc, có chăng là lòng kiêu hãnh của tôi bị xúc phạm và tổn thương một cách nặng nề, có lẽ tôi quá kém cỏi, hay có quá nhiều kẻ xuất sắc, không nên biết sự thật thì hơn, tôi cũng không cho thầy biết về điều đó, để rồi năm 12, thầy gởi cho tôi rất nhiều sách để học đội tuyển, hay thường hỏi mẹ tôi xem tôi có thi tỉnh hay không, mà thầy không hề biết rằng độ nhạy của tôi khi đó thua xa khi còn học với thầy, cũng không hề biết rằng tất cả tài liệu thầy cho tôi, tôi đều giữ lại mặc dù không bao giờ đọc, còn những thứ khác ở trường, một phần tôi đốt, một phần tôi cho một người cũng chẳng hứng thú gì với nó như tôi!

Cuối năm tôi học 12, thầy chuyển đi sang một vùng khác, ngày tôi về tiễn thầy, buổi trưa đó, thầy đã say, thầy hỏi tôi thi gì, tôi nói kinh tế và y, thầy bảo:”Học kinh tế thì không sao, nhưng nếu đậu y, và lựa chọn học y thì phải học giỏi,thật sự giỏi” tôi sẽ luôn ghi nhớ điều đó, dù tôi không biết mình làm được bao nhiêu!

Tôi đậu Y với sự bực bội của mẹ, vì sao ư? Vì điểm môn chuyên thi đại học khối B của tôi thấp nhất trong 3 môn, 6.75, trong khi điểm 2 môn còn lại đều là 9,9!Điều đó làm tôi nhớ đến lời nói của một thầy dạy đội tuyển ở trường cấp 3 của tôi,”Không học nổi đội tuyển thì đừng có mà thi Y,có đậu đi chăng nữa sau này cũng là bác sĩ dởm, hại người”, tôi đã bật cười khi nghe câu đó,chua chát làm sao, cay đắng làm sao khi một người đủ tàn nhẫn để phủ nhận người khác chỉ bằng hai chữ”ĐỘI TUYỂN”! Chỉ có thầy đã giữ máy thật lâu khi tôi thông báo kết quả thi, để nghe một lời giải thích, tôi đã nói dối thầy rằng hôm đó tâm trạng tôi không tốt!Thật sự, hôm đó tôi đã cố gắng hết sức rồi, nhưng xem ra không học gì từ năm 11 đã “giúp” tôi bất lực trước chính môn mà mọi người đều nghĩ tôi phải giỏi lắm!!


Thầy là người duy nhất tôi kính và phục, cũng là người duy nhất mà tôi sẽ nhớ mãi suốt cuộc đời, như là một người cha thứ hai, như một người tôi luôn tôn trọng và yêu quý, nhân ngày 20/11, tôi ước rằng thầy luôn hạnh phúc với gia đình và công việc của mình, tôi chân thành biết ơn thầy, cũng như tất cả những điều thầy đã dạy tôi, tôi cũng muốn xin lỗi thầy, bởi tôi đã căm ghét môn thầy đang dạy, mong thầy sẽ tha thứ cho tôi!
Theo Blog Dathien

Lưu ý : Bác sĩ tư vấn chỉ trả lời trong chuyên mục hỏi đáp; các câu hỏi tại mục này không được các bác sĩ tư vấn trả lời, tuy nhiên bạn có thể được bạn đọc khác trợ giúp. Bạn đọc có thể gửi trợ giúp bằng việc gửi bài tại mục này. Trân trọng cảm ơn!(Thông báo của ban quản trị website)

Lưu ý: Để được bác sĩ trả lời các câu hỏi, độc giả vui lòng gửi vào mục hỏi đáp

 
 
 
Mã an toàn:
   =   

Bài viết tiếp theo

Đức Minh

Bài viết: Tại sao cúng giao thừa ngoài trời?

Dân tộc nào cũng coi phút giao thừa là thiêng liêng.
 
Các cụ ta quan niệm: Mỗi năm Thiên đình lại thay toàn bộ quan quân trông nom công việc dưới hạ giới, đứng đầu là một ngà
Thanh Huyền

Bài viết: Độc giả thường xuyên

Trong thời gian qua, tôi đã rất quan tâm đến nội dung mà trang web đề cập đến. Giao diện mới của website với nhiều tiện ích mới hy vọng sẽ đem lại cho độc giả nhiều thông tin, đồng thời mục hỏi đáp của trang web sẽ giải đáp tốt hơn nhiều yêu cầu của
Hồng Thơm

Bài viết: Bài viết về cách ăn của người Việt Nam

Mời các bạn tham khảo bài viết của GS Hà Huy Khôi về Cách ăn của người Việt Nam.
Cách ăn truyền thống của người Việt Nam rất đặc sắc.

Gạo là lương thực chính, ngô khoai cũng sẵn, nhiều loại rau, lắm loạ

Phong Ninh

Bài viết: Nước giếng khoan nhiều sắt xử lý thế nào?

Nhà tôi có khoan giếng khoan lấy nước dùng, nhưng tôi cảm giác nước rất nhiều sắt, biểu hiện, hoen rỉ ở vòi nước rất nhanh, tôi đã thay mới nhưng vẫn không hết, thậm chí còn han nhanh hơn, nước có mùi tanh, tôi cũng dùng cát để
Đào Thị Mận

Bài viết: Rán cá

Chào các bạn, Có ai có kinh nghiệm trong việc làm các món rán thì chỉ cho mình với nhé, mình sắp lấy chồng mà ngại làm các món rán lắm, vì mình hay bị bỏng do mỡ bắn ra, lại dính lên cả quần áo, nhất là rán cá, mỡ rán cứ bắn tứ
Chênh Vênh!

Bài viết: Uống nước nhiều có tốt hay không?

Vẫn biết nước chiếm 70% cơ thể và uống nhiều nước thì mới tốt nhưng gần đây có nhiều khuyến cáo nói là uống quá nhiều nước là không tốt thậm chí có hại cho sức khoẻ! vậy uống như thế nào là đủ? với lứa tuổi và cân nặng? bác nào biết chỉ nhé! cảm

MINH TRUNG

Bài viết: Đền Hùng - một thoáng tâm linh

Dù nhiều thứ đã đổi thay, nhưng vẫn còn đây những vạt rừng cọ già nua cao vút, tán xanh rợp, những lũy tre bao quanh những chòm xóm mái ngói xám xịt, mái lá cọ xác xơ, với những giếng thơi xây bằng đá ong ở đầu làng nước trong v
Thanh Hà

Bài viết: Nên tham gia lớp học tiền sản nào khi mang thai không?

Tôi đang mang thai tháng thứ năm. Tôi thấy hiện nay có một số lớp học tiền sản ở bệnh viện và một số trung tâm khác như VinMedia. Vậy tôi đã nên tham gia các lớp học này chưa? và nên tham gia hình thức lớp học nào là tốt nhất? (
Trần Hùng

Bài viết: Hỏi về lớp học của VinMedia

Vợ chồng tôi đang có con nhỏ 3 tháng tuổi. Tôi đã đọc về lớp học của công ty VinMedia và thấy rất hứng thú. Tuy nhiên vợ tôi lại rất tự tin về cách chăm con của cô ấy. Tôi muốn vợ tôi đi học lớp này nhưng lại thấy khó để thuyết ph

Mùa Xuân

Bài viết: Dinh dưỡng cho trẻ chuẩn bị vào lớp 1

Con trai tôi chuẩn bị vào lớp 1. Ở nhà cháu đã lười ăn, nên khi đi học tôi rất lo lắng cho cháu. Nghe nói công ty có mở lớp về dinh dưỡng cho trẻ? vậy có lớp nào về dinh dưỡng cho trẻ chuẩn bị vào lớp 1 ko?
1 - 2 - 3 - 4 - 5 . Trang sau